Hàng loạt cái chết và vụ mất tích của các nhà khoa học liên quan đến Mỹ đang gây ra nhiều nghi ngờ. Hầu hết các vụ việc có lời giải thích đơn giản, nhưng chúng cho thấy bí mật và tin đồn có thể biến bi kịch thành câu chuyện chính trị toàn cầu.
Thế giới
Một bí ẩn đang gây xôn xao dư luận Mỹ. Mười nhà khoa học và quan chức có quyền truy cập thông tin nhạy cảm đã chết hoặc mất tích trong khoảng thời gian từ 2023 đến 2025. Diễn biến bất thường này đã dấy lên lo ngại và đồn đoán rằng các vụ việc có thể liên quan đến nhau.
Cuộc chiến về luật cấm quan hệ đồng giới không còn là vấn đề nội bộ. Nó đã trở thành một cuộc đối đầu quốc tế gay gắt về viện trợ, chủ quyền và quyền lực. Các nhà lãnh đạo châu Phi, các nhà tài trợ phương Tây và các nhóm nhân quyền toàn cầu đều cáo buộc nhau ép buộc.
Năm 2026 có thể mang đến những đợt nắng nóng, lũ lụt và bão tố tàn khốc. Nhưng bê bối thực sự là nhiều quốc gia vẫn hành động như thể đây không phải là tình trạng khẩn cấp. Cuộc chiến giờ đây là chống lại sự phủ nhận và một hệ thống toàn cầu không ngừng tạo ra rủi ro.
Một quyết định tại ngoại trong vụ án mạng đã làm dấy lên một nỗi sợ lớn hơn ở Bangladesh. Đối với nhiều người Hindu, vấn đề không còn chỉ là một vụ án. Đó là câu hỏi liệu công lý, cảnh sát và chính trị có bảo vệ họ vào những lúc quan trọng nhất hay không.
Châu Âu không chỉ đối mặt với một “vấn đề Hồi giáo” đơn giản. Sự thật khó khăn hơn là hội nhập thất bại, những cú sốc an ninh lặp đi lặp lại, và một tầng lớp chính trị lúc thì chối bỏ, lúc lại hoảng loạn. Hỗn hợp này đang làm phe cực hữu mạnh lên và khoét sâu sự mất lòng tin trên khắp châu lục.
Cuộc khủng hoảng của người Hindu ở Bangladesh không phải là chuyện nhỏ. Nó đe dọa sự ổn định khu vực và là một phép thử về nhân quyền. Nó cho thấy liệu thế giới có thực sự quan tâm khi một cộng đồng thiểu số phải sống trong sợ hãi.
Thế giới sản xuất đủ lương thực, nhưng hàng trăm triệu người vẫn đói. Vấn đề thực sự là một hệ thống toàn cầu mong manh, phụ thuộc vào vài trung tâm xuất khẩu, vài tuyến vận chuyển và những quyết định chính trị có thể đổ vỡ bất cứ lúc nào.
Bạo lực của Boko Haram thường bị mô tả như một phần của chiến dịch “sát hại người Cơ Đốc trên toàn thế giới”. Nhưng sự thật lại gai góc và cấp bách hơn nhiều: đây là một cuộc nổi dậy tàn bạo ở Tây Phi, phơi bày sự thất bại của các quốc gia, quân đội khu vực và cả sự chú ý của quốc tế.
Các nhóm Hồi giáo chiến binh đúng là có nhắm vào dân thường xuyên biên giới, bao gồm cả những người không theo đạo Hồi. Nhưng sai lầm lớn nhất mà các chính phủ liên tục mắc phải là biến mối đe dọa an ninh có thật này thành một cuộc chiến cẩu thả chống lại cả một đức tin. Điều này vừa làm suy yếu công tác tình báo, vừa giúp các phần tử cực đoan tuyển quân.
Nhiều nước ở châu Phi, châu Á và Mỹ Latinh không còn chỉ xin xoá nợ. Thay vào đó, họ đang thách thức một hệ thống tài chính mà họ cho là đã lỗi thời. Hệ thống này đang kìm kẹp các chính phủ giữa thị trường trái phiếu, Trung Quốc và IMF.
Người ta thường nghĩ Israel có bạn và thù rất rõ ràng, nhưng thực tế phức tạp hơn nhiều. Nhiều nước vừa ủng hộ an ninh cho Israel, vừa chỉ trích các chính sách ngoại giao của họ. Trong khi đó, các cường quốc tưởng chừng trung lập lại đang định hình sân chơi.
Trong nhiều năm, giới lãnh đạo luôn coi liên minh Mỹ - châu Âu là điều hiển nhiên. Nhưng sự thật không phải vậy. Những tranh cãi thương mại, lỗ hổng quốc phòng và nỗi lo về độ tin cậy của Mỹ đang buộc châu Âu phải tính toán lại một mối quan hệ mang tính sống còn.
Khi các nhà hoạch định chính sách thảo luận về tác động của toàn cầu hóa, họ thường chỉ ra các vấn đề như chuỗi cung ứng đứt gãy, dòng dữ liệu số, hay sự đồng nhất văn hóa. Họ hiếm khi đề cập đến ngành du lịch "lối sống người lớn" — một ngành công nghiệp xuyên quốc gia được tổ chức bài bản và đang phát triển nhanh chóng.
Dân số thế giới được dự báo sẽ đạt đỉnh rồi giảm dần vào cuối thế kỷ này. Hầu hết các nhà hoạch định chính sách và kinh tế xem sự thay đổi nhân khẩu học này hoàn toàn là một hiện tượng xã hội. Họ chỉ ra các nguyên nhân như ngày càng nhiều phụ nữ đi làm, chi phí nhà ở cao ngất ngưởng, và quá trình đô thị hóa nhanh chóng.
Khi các nhà hoạch định chính sách quốc tế thảo luận về những lỗ hổng trong hệ thống phòng chống đại dịch toàn cầu, họ thường chỉ ra các phòng thí nghiệm thiếu kinh phí, biên giới lỏng lẻo, hay việc phân phối vắc-xin không công bằng. Nhưng có một lỗ hổng sâu sắc và nhạy cảm hơn hiếm khi được đề cập.
Khi một quốc gia đột ngột ban hành luật lệ khắt khe nhắm vào cộng đồng LGBTQ, thế giới thường chỉ nhìn nhận qua lăng kính nội bộ. Người ta thường cho rằng đây là xung đột văn hóa cục bộ, sự trỗi dậy của chủ nghĩa bảo thủ tôn giáo, hay một chiêu bài chính trị trong nước.
Hãy xem bản tin tối ở hầu hết các nước giàu, bạn sẽ thấy một câu chuyện quen thuộc về biên giới. Hình ảnh chiếu cảnh hàng rào, lính canh và những cuộc tranh luận chính trị gay gắt về cách ngăn người dân vào nước. Điều này tạo ra một ấn tượng mạnh mẽ rằng thế giới phát triển đang đóng cửa.
Trong nhiều thập kỷ, chúng ta đã hình dung internet là một thế giới số không biên giới. Đó là nơi thông tin, ý tưởng và thương mại có thể lưu chuyển tự do, kết nối nhân loại trong một cuộc đối thoại toàn cầu duy nhất. Viễn cảnh về một không gian trực tuyến hợp nhất này hứa hẹn sẽ làm phẳng thế giới và xóa bỏ
Trong nhiều năm, câu chuyện chính trị toàn cầu được nhìn nhận như một cuộc đối đầu lớn. Mỹ và Trung Quốc được xem như hai người khổng lồ đang tranh giành quyền thống trị, kéo phần còn lại của thế giới vào quỹ đạo của riêng mình. Cách nhìn nhận này đơn giản, hấp dẫn, nhưng ngày càng sai lệch.
Khi hình dung về tình trạng khan hiếm nước toàn cầu, người ta thường nghĩ ngay đến lòng hồ nứt nẻ, nung rát dưới ánh mặt trời hay một con sông cạn kiệt uốn lượn qua vùng đất khô cằn. Một suy nghĩ phổ biến cho rằng khủng hoảng nước là hiện tượng diễn ra trên bề mặt, hoàn toàn do