Cuộc chiến Mỹ - Iran có thể đã bắt đầu mà không cần lời tuyên chiến. Xung đột đang âm thầm diễn ra qua tấn công mạng, các vụ bắt giữ tàu và phá hoại ngầm. Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo vẫn từ chối gọi tên cuộc chiến này.
Xung đột và Chiến tranh
Bạo lực ở Sahel không còn đơn thuần là khủng hoảng an ninh. Nó đã trở thành một nền kinh tế chiến tranh, nơi các cuộc tấn công, đảo chính và đường dây buôn lậu nuôi sống lẫn nhau. Trong khi đó, các chính phủ vẫn ảo tưởng rằng một nhà độc tài mới có thể dẹp yên mọi chuyện bằng bom đạn.
Cú sốc lớn nhất từ các cuộc tấn công ở Biển Đỏ không phải về quân sự, mà là kinh tế. Một chiến dịch tương đối rẻ tiền của Houthi ở Yemen đã đẩy các hãng tàu lớn ra khỏi một trong những tuyến đường thương mại quan trọng nhất thế giới. Điều này cho thấy thương mại toàn cầu thực sự mong manh đến mức nào.
Cuộc di cư của người Pandit Kashmir năm 1990 thường bị xem là một phần của bạo lực chung. Nhưng các vụ giết người có chủ đích và những lời đe dọa công khai đã biến nỗi sợ hãi thành một cuộc tháo chạy hàng loạt. Đây là một trong những trường hợp di dời do xung đột rõ rệt nhất ở Nam Á.
Nhiều người nghĩ chiến tranh kết thúc khi có lệnh ngừng bắn. Nhưng ở nhiều nước, bom mìn còn sót lại vẫn tiếp tục giết người trong nhiều năm, biến hòa bình thành một cuộc khủng hoảng âm thầm.
Nhiều người cho rằng Thập Tự Chinh chỉ là câu chuyện của quá khứ. Thực tế, ngôn từ và huyền thoại về cuộc chiến này vẫn đang châm ngòi cho các hoạt động tuyên truyền cực đoan và nỗi sợ hãi từ Trung Đông đến châu Âu.
Thế chiến II thường được nhớ đến với những đội quân khổng lồ và sức mạnh công nghiệp. Nhưng trận Midway đã cho thấy một sự thật khác. Tình báo nhạy bén, quyết định chớp nhoáng và vài phút định mệnh hoàn toàn có thể xoay chuyển cục diện một cuộc chiến.
Nhiều người nghĩ chiến tranh Mỹ - Iran sẽ bắt đầu bằng tên lửa trút xuống các thành phố. Nhưng thực tế, mồi lửa nguy hiểm nhất có thể nằm ở eo biển Hormuz chật hẹp. Tại đây, chỉ một va chạm nhỏ cũng đủ đánh gục chuỗi cung ứng dầu mỏ toàn cầu và đe dọa sinh mạng hàng triệu dân thường.
Khi cộng đồng quốc tế thảo luận về bạo lực tình dục trong xung đột vũ trang, hình ảnh nạn nhân hầu như luôn là phụ nữ và trẻ em gái. Đây là một thảm kịch không thể chối cãi của chiến tranh, và nhiều thập kỷ vận động đã buộc thế giới phải công nhận điều đó. Tuy nhiên, sự tập trung này lại để lại một điểm mù.
Hầu hết mọi người cho rằng ưu thế quân sự chỉ đơn giản là một bài toán. Công chúng quen tin rằng quốc gia có ngân sách quốc phòng lớn nhất, xe tăng hạng nặng nhất và tiêm kích tàng hình tiên tiến nhất sẽ mặc nhiên nắm chắc phần thắng trên chiến trường. Chúng ta nhìn nhận
Khi nghĩ đến chiến tranh, hình ảnh hiện lên trong đầu chúng ta thường là xe tăng lăn bánh trên đồng và máy bay phản lực gầm rú trên trời. Chúng ta hình dung về binh lính và sự tàn phá vật chất, một cuộc đối đầu của sắt thép và chiến lược. Nhưng một mặt trận mới, ít thấy hơn, đã mở ra trong xung đột hiện đại.
Hình ảnh robot sát thủ thường chỉ có trong khoa học viễn tưởng—một người lính hình người bằng kim loại tiến ra chiến trường. Nhưng cuộc cách mạng thực sự trong chiến tranh đang diễn ra âm thầm hơn nhiều. Nó không có hình dạng của một người máy Hollywood, mà là phần mềm thông minh được tích hợp trong máy bay không người lái, tên lửa và các hệ thống phòng thủ.
Khi hình dung về chiến tranh, chúng ta thường nghĩ đến những người lính mặc quân phục quốc gia, chiến đấu và hy sinh vì màu cờ sắc áo. Hình ảnh này, vốn đã ăn sâu vào tiềm thức sau nhiều thế kỷ xung đột do các nhà nước dẫn dắt, đang nhanh chóng trở nên lỗi thời. Một loại chiến binh mới đã bước từ bóng tối ra tiền tuyến: nhà thầu quân sự tư nhân.
Khi nghĩ về chiến tranh hiện đại, người ta thường hình dung ra máy bay không người lái, tên lửa chính xác và xe bọc thép. Tuy nhiên, vũ khí nguy hiểm nhất thực chất lại là việc cố tình bỏ đói dân thường. Đây là một chiến lược có tính toán nhằm khuất phục đối phương, gây ra những hậu quả tàn khốc và lâu dài cho nhiều thế hệ. Dù bị coi là tội ác chiến tranh, việc sử dụng nạn đói làm vũ khí hiếm khi bị truy tố, khiến cho hành vi này vẫn tiếp diễn.
Chúng ta thường tưởng tượng rằng những tiến bộ trong công nghệ quân sự đã làm thay đổi căn bản bản chất của chiến tranh, biến các chiến trường hỗn loạn thành những mạng lưới có độ chính xác tuyệt đối. Quan niệm phổ biến của công chúng cho rằng đạn dược dẫn đường bằng laser, hệ thống giám sát bằng vệ tinh và trí tuệ nhân tạo...
Khi hình dung về hậu quả tàn khốc của chiến tranh, tâm trí chúng ta thường gợi lên ngay những hình ảnh về các tòa nhà đổ nát, những gia đình ly hương chạy nạn qua biên giới, và những con số thương vong xót xa của binh lính lẫn dân thường. Có một lầm tưởng phổ biến rằng sự kết thúc của các hành động thù địch