Thập Tự Chinh: Cuộc chiến Trung cổ vẫn chưa rời khỏi chiến trường hiện đại

1 tháng 4, 2026

Thập Tự Chinh: Cuộc chiến Trung cổ vẫn chưa rời khỏi chiến trường hiện đại

Nhiều người nghĩ Thập Tự Chinh đã thuộc về viện bảo tàng, sách sử và các di tích du lịch. Góc nhìn chung là chúng đã kết thúc từ nhiều thế kỷ trước và giờ đây chỉ còn quan trọng với các học giả, người hành hương hay phim ảnh cổ trang. Nhưng chiến tranh không chỉ diễn ra với súng đạn và máy bay không người lái (drone). Chiến tranh còn diễn ra bằng ký ức. Trên mặt trận đó, các cuộc Thập Tự Chinh chưa bao giờ thực sự chấm dứt. Ngôn từ, biểu tượng và huyền thoại của chúng vẫn xuất hiện trong các xung đột hiện đại, thường theo những cách làm sâu sắc thêm sự mất lòng tin, tiếp tay cho tuyên truyền và gây khó khăn cho ngoại giao.

Đây không chỉ là một phép ẩn dụ. Ý tưởng về một cuộc thánh chiến giữa Thiên Chúa giáo và Hồi giáo đã nhiều lần được các nhóm vũ trang, phong trào chính trị, và ngay cả các quan chức thiếu cẩn trọng khơi lại. Sau các cuộc tấn công ngày 11 tháng 9 năm 2001, Tổng thống Mỹ lúc bấy giờ là George W. Bush đã dùng từ "thập tự chinh" (crusade) để mô tả chiến dịch chống khủng bố sắp tới, trước khi Nhà Trắng nhanh chóng rút lại lời nói. Phát ngôn này đã gây lo ngại trên khắp thế giới Hồi giáo vì thuật ngữ này mang theo ký ức lâu dài về xâm lược, vây hãm và bạo lực tôn giáo. Phản ứng đó không phải là sự thái quá mang tính biểu tượng. Nó cho thấy ngôn từ lịch sử vẫn có thể thay đổi mức độ căng thẳng của một cuộc xung đột đang diễn ra.

Các nhóm cực đoan đã hiểu điều này từ nhiều năm nay. Al-Qaeda và sau này là Nhà nước Hồi giáo (IS) liên tục mô tả các hành động quân sự của phương Tây tại các nước có đa số người Hồi giáo là một cuộc tấn công mới của quân thập tự chinh. Hoạt động tuyên truyền của họ không dựa trên sự chính xác của lịch sử. Nó dựa trên sự rõ ràng về mặt cảm xúc. Bằng cách đặt các cuộc chiến hiện đại trong bối cảnh trung cổ, chúng đã biến các cuộc đấu tranh cục bộ thành những trận chiến văn minh. Nghiên cứu từ Trung tâm Quốc tế về Nghiên cứu Chủ nghĩa Cấp tiến và các nhà phân tích khủng bố khác đã cho thấy thông điệp của phe cực đoan có hiệu quả nhất khi nó mang đến cho các tân binh một câu chuyện đơn giản về sự tủi nhục, trả thù và nghĩa vụ thiêng liêng. Khuôn mẫu về quân thập tự chinh đã làm chính xác điều đó.

Bằng chứng về sức ảnh hưởng của nó rất rộng. Truyền thông của Nhà nước Hồi giáo thường gọi các quốc gia phương Tây là các thế lực "thập tự chinh" và mô tả các chính phủ Ả Rập địa phương là những kẻ hợp tác. Ở châu Âu, những kẻ cực đoan cánh hữu cũng đã lặp lại ngôn ngữ đó từ phía bên kia. Kẻ tấn công ở Na Uy năm 2011, Anders Breivik, đã tự mô tả mình bằng hình ảnh của một chiến binh thập tự chinh. Kẻ giết người ở nhà thờ Hồi giáo Christchurch năm 2019 cũng viện dẫn các trận chiến lịch sử giữa châu Âu Thiên Chúa giáo và các lực lượng Hồi giáo. Đây không phải là những chi tiết trang trí riêng lẻ. Chúng là một phần của nỗ lực lớn hơn nhằm biến bản sắc thành một chiến trường và biến dân thường thành biểu tượng.

Điều này quan trọng vì xung đột ngày nay có tính chất hỗn hợp sâu sắc. Một cuộc chiến không còn chỉ là những gì xảy ra ở tiền tuyến. Nó còn bao gồm việc tuyển mộ trực tuyến, các cuộc tấn công biểu tượng, nỗi sợ hãi trong cộng đồng và nỗ lực làm cứng rắn dư luận. Huyền thoại về Thập Tự Chinh rất hữu ích trong môi trường này vì nó giản lược các xung đột chính trị phức tạp thành một kịch bản cũ và dễ chia sẻ: một đức tin, một dân tộc, một kẻ thù. Các nhà sử học đã dành nhiều thập kỷ để chỉ ra rằng bản thân các cuộc Thập Tự Chinh thời trung cổ phức tạp hơn nhiều so với huyền thoại. Chúng liên quan đến các thế lực Thiên Chúa giáo đối địch, sự phân mảnh chính trị của người Hồi giáo, lợi ích thương mại, và bạo lực tàn bạo đối với người Do Thái và các tín đồ Cơ đốc giáo phương Đông cũng như người Hồi giáo. Nhưng tuyên truyền chỉ phát triển mạnh nhờ sự đơn giản hóa, chứ không phải sự tinh tế.

Các nguyên nhân sâu xa không khó để tìm ra. Các chủ thể chính trị sử dụng hình ảnh thập tự chinh khi họ muốn làm cho một cuộc xung đột hiện tại có cảm giác cổ xưa, thiêng liêng và không thể tránh khỏi. Điều này rất có sức mạnh trong những thời điểm sợ hãi. Nó biến sự thỏa hiệp thành sự phản bội. Nó cũng tâng bốc những người ủng hộ bằng cách đặt họ vào một sứ mệnh lịch sử vĩ đại. Về mặt thực tế, điều này có thể giúp các phong trào vũ trang tuyển mộ chiến binh, gây quỹ và biện minh cho các cuộc tấn công vào dân thường. Nó cũng có thể giúp các nhà lãnh đạo chính trị tập hợp sự ủng hộ trong nước khi một cuộc chiến thiếu cơ sở pháp lý hoặc chiến lược rõ ràng.

Cũng có một lý do văn hóa khiến hình ảnh này tồn tại. Các bộ phim, trò chơi và khẩu hiệu chính trị phổ biến đã duy trì một hình ảnh méo mó về Thập Tự Chinh như một cuộc đối đầu rõ ràng giữa các phe anh hùng. Trên thực tế, hồ sơ lịch sử đen tối và phức tạp hơn nhiều. Vụ cướp phá Jerusalem năm 1099 được ghi nhớ vì những cuộc tàn sát hàng loạt. Cuộc Thập Tự Chinh lần thứ tư vào năm 1204 lại tấn công vào thành Constantinople của Thiên Chúa giáo thay vì vùng đất do người Hồi giáo nắm giữ, cho thấy cuộc thánh chiến được tuyên bố có thể nhanh chóng trở thành cướp bóc và chính trị quyền lực như thế nào. Lịch sử đó nên là lời cảnh báo cho bất kỳ ai muốn lãng mạn hóa ngôn từ thập tự chinh. Nó chưa bao giờ trong sáng như những người tạo ra huyền thoại hiện đại vẫn tưởng.

Hậu quả rất nghiêm trọng. Ở Trung Đông, luận điệu thập tự chinh có thể củng cố niềm tin rằng sự can thiệp của nước ngoài luôn là một hình thức chiếm đóng khác. Điều đó không có nghĩa là mọi hành động quân sự đều chỉ được nhìn qua ký ức trung cổ. Nhưng nó có nghĩa là lời nói có thể nới rộng khoảng cách giữa mục tiêu đã nêu và sự đón nhận của công chúng. Ở Iraq sau năm 2003, các câu chuyện của quân nổi dậy đã có thêm sức mạnh không chỉ từ các sự kiện trên chiến trường mà còn từ cảm giác rằng người ngoài đang tái thiết đất nước bằng vũ lực. Trong bầu không khí đó, ngôn ngữ biểu tượng rất quan trọng. Nó giúp định hình cuộc chiến như một phần của chuỗi dài những sự tủi nhục.

Ở châu Âu và Bắc Mỹ, huyền thoại tương tự có thể làm gay gắt thêm nền chính trị chống Hồi giáo và làm tăng nguy cơ bạo lực trong nước. Các cơ quan an ninh đã nhiều lần cảnh báo rằng chủ nghĩa cực đoan cánh hữu là một trong những mối đe dọa gia tăng nhanh nhất ở một số nước phương Tây. Europol và các đánh giá về mối đe dọa quốc gia đã lưu ý rằng các thuyết âm mưu chống Hồi giáo thường trùng lặp với nỗi sợ bị thay thế và các câu chuyện về chiến tranh văn minh. Biểu tượng thập tự chinh hoàn toàn phù hợp với thế giới quan đó. Nó khiến những người hàng xóm trông giống như những kẻ xâm lược và biến chủ nghĩa đa nguyên bình thường thành một câu chuyện bị vây hãm.

Tác động nhân đạo ít nhìn thấy hơn nhưng cũng thực tế không kém. Khi các cuộc xung đột được định hình là thánh chiến hoặc chiến tranh văn minh, dân thường trở thành mục tiêu dễ dàng hơn vì họ bị coi là thành viên của một phe thù địch thay vì là những người được bảo vệ. Luật nhân đạo quốc tế phụ thuộc vào sự phân biệt, kiềm chế và tương xứng. Những câu chuyện chiến tranh văn minh đi ngược lại cả ba điều này. Chúng khuyến khích việc đổ lỗi tập thể. Chúng làm cho việc chung sống sau bạo lực trở nên khó khăn hơn nhiều. Chúng cũng khiến các nhóm thiểu số bị mắc kẹt giữa các bên vũ trang, mà cả hai đều tuyên bố chính nghĩa lịch sử.

Vậy cần phải làm gì? Đầu tiên, các nhà lãnh đạo chính trị và quan chức quân sự nên ngừng sử dụng ngôn từ thập tự chinh, dù chỉ là tình cờ. Trong các khu vực xung đột, biểu tượng không bao giờ là chuyện tình cờ. Thứ hai, trường học và các cơ quan công nên dạy về Thập Tự Chinh một cách trung thực hơn và ít lãng mạn hơn. Một sự hiểu biết lịch sử tốt hơn sẽ không chấm dứt chủ nghĩa cực đoan, nhưng nó có thể làm suy yếu một trong những huyền thoại dễ bị lợi dụng nhất của nó. Thứ ba, các nền tảng công nghệ và các nhà nghiên cứu nên tiếp tục theo dõi việc sử dụng hình ảnh thập tự chinh trong các hệ sinh thái cực đoan, dù là thánh chiến hay cực hữu. Đó là một dấu hiệu cảnh báo sớm về sự huy động dựa trên bản sắc.

Các nhà lãnh đạo tôn giáo cũng có vai trò của mình. Các tổ chức Thiên Chúa giáo và Hồi giáo đã dành nhiều năm để xây dựng đối thoại liên tôn, bác bỏ ý tưởng về một cuộc chiến vĩnh cửu giữa hai tín ngưỡng. Công việc đó có vẻ nhẹ nhàng so với sự tàn bạo của xung đột hiện đại, nhưng nó quan trọng vì nó phá vỡ kịch bản mà những kẻ cực đoan muốn áp đặt. Các nhà ngoại giao nên ủng hộ nỗ lực đó, đặc biệt là ở những nơi ký ức xung đột vẫn còn ảnh hưởng đến chính trị.

Bài học sâu sắc nhất lại không mấy dễ chịu. Các cuộc chiến hiện đại thường giả vờ chỉ vì an ninh, nhưng chúng vẫn tiếp tục mượn nhiên liệu cảm xúc từ quá khứ xa xôi. Thập Tự Chinh vẫn tồn tại không phải vì lịch sử trung cổ kiểm soát chúng ta, mà vì các chiến binh và các nhà tư tưởng ngày nay vẫn đang vũ khí hóa nó. Nếu điều này tiếp diễn, một cuộc chiến cũ sẽ tiếp tục ám ảnh những cuộc chiến mới. Và một khi xung đột được coi là thiêng liêng và bất tận, nó sẽ khó hơn nhiều để trở về với quy mô con người, nơi hòa bình vẫn còn có thể.

Ấn phẩm

The World Dispatch

Nguồn: Editorial Desk

Danh mục: Xung đột và Chiến tranh