Các cung đường tôn giáo cổ đại hồi sinh mạnh mẽ nhờ những người đi bộ không theo đạo

30 tháng 3, 2026

Các cung đường tôn giáo cổ đại hồi sinh mạnh mẽ nhờ những người đi bộ không theo đạo

Hầu hết các nhà quan sát cho rằng khi xã hội toàn cầu ngày càng ít sùng đạo, các tập tục tôn giáo cổ xưa sẽ lặng lẽ lùi vào dĩ vãng. Lối suy nghĩ thông thường cho rằng con người hiện đại, với điện thoại thông minh và phương tiện đi lại tốc độ cao, không còn cần đến những truyền thống gian khổ, bụi bặm của các tín đồ thời trung cổ. Tỷ lệ tham dự các buổi lễ ở nhà thờ đang giảm đều ở nhiều nước phát triển, khiến nhiều nơi thờ tự lịch sử trở nên vắng vẻ. Nhưng khi nhìn kỹ hơn vào các cung đường thiêng liêng cổ xưa nhất thế giới, một sự thật đáng ngạc nhiên lại lộ ra. Hoạt động hành hương không hề mai một. Ngược lại, nó đang trải qua một sự hồi sinh mạnh mẽ, bất ngờ, phần lớn được thúc đẩy bởi những người hiếm khi đặt chân đến những nơi tụ tập tôn giáo truyền thống.

Các con số kể một câu chuyện đáng chú ý về sự thay đổi văn hóa. Hãy lấy ví dụ về Camino de Santiago, một mạng lưới các tuyến đường của Cơ đốc giáo có từ lâu đời, trải dài khắp châu Âu đến một nhà thờ lớn ở tây bắc Tây Ban Nha. Vào cuối thế kỷ 20, con đường này gần như bị bỏ hoang. Các ghi chép cho thấy vào giữa những năm 1980, chưa đến ba nghìn người hoàn thành cuộc hành trình mỗi năm. Cung đường này bị xem là một di tích lịch sử. Tuy nhiên, đến năm 2023, văn phòng tiếp nhận người hành hương đã ghi nhận gần nửa triệu người đi bộ đến địa điểm linh thiêng này. Lượng người đã tăng lên nhiều đến mức cơ sở hạ tầng địa phương phải liên tục mở rộng chỉ để đáp ứng lượng khách bộ hành hàng ngày.

Sự gia tăng này không chỉ diễn ra ở châu Âu. Nhật Bản cũng chứng kiến sự quan tâm bùng nổ tương tự đối với Kumano Kodo, một mạng lưới các con đường mòn của Phật giáo và Thần đạo cổ xưa, uốn lượn qua những khu rừng sâu trong núi. Trên khắp Vương quốc Anh, các con đường tôn giáo lịch sử như St. Cuthbert’s Way và Pilgrims' Way đang thu hút số lượng người đi bộ cao kỷ lục. Những người này đang tìm kiếm một điều gì đó sâu sắc hơn một kỳ nghỉ đơn thuần, họ chọn sự kiệt quệ về thể chất thay vì sự thoải mái.

Điều khiến sự bùng nổ này trở nên ấn tượng là đặc điểm nhân khẩu học của những người đi trên các con đường này. Các cuộc khảo sát và dữ liệu du lịch khu vực đều cho thấy một phần lớn những người hành hương hiện đại không tự nhận mình là người theo tôn giáo truyền thống. Các nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu Pew trong thập kỷ qua đã ghi nhận sự gia tăng mạnh mẽ của những người tự mô tả mình là có đời sống tâm linh nhưng không theo tôn giáo. Đối với nhóm nhân khẩu học ngày càng tăng này, chuyến hành hương cổ đại mang đến một khuôn khổ hoàn hảo. Nó cung cấp lịch sử sâu sắc và cấu trúc của một nghi lễ truyền thống mà không đòi hỏi phải tuân thủ nghiêm ngặt một thần học cụ thể hay giáo điều của một tổ chức nào.

Nguyên nhân sâu xa của hiện tượng này gắn liền với những lo âu của cuộc sống hiện đại. Mọi người ngày càng bị choáng ngợp bởi kết nối kỹ thuật số, dòng tin tức liên tục và sự cô lập xã hội. Thế giới hiện đại vận động với một nhịp độ điên cuồng, để lại rất ít không gian cho sự suy ngẫm tĩnh lặng hay kết nối với thực tại. Chúng ta dành cả ngày để nhìn vào màn hình, mất kết nối với cơ thể và môi trường tự nhiên. Một chuyến đi bộ đường dài mang lại một liều thuốc giải độc triệt để và tức thì cho sự kiệt sức hiện đại này.

Cuộc hành trình buộc một người phải chậm lại theo tốc độ của chính bước chân mình. Sự gắng sức thể chất khi đi bộ mười lăm dặm một ngày tạo ra một rào cản tự nhiên chống lại những phiền nhiễu của thế giới bên ngoài. Nó thu hẹp cuộc sống hàng ngày về những nhu cầu đơn giản, tức thời như tìm nước sạch, chữa một vết phồng rộp đau đớn và đến thị trấn tiếp theo trước khi trời tối. Trong trạng thái tối giản này, người đi bộ thường tìm thấy một cảm giác minh mẫn và bình yên trong tâm hồn mà tôn giáo có tổ chức từng mang lại qua các buổi lễ hàng tuần. Sự gian khổ về thể chất trở thành một hình thức thiền động.

Việc những người không theo đạo đón nhận các cung đường thiêng liêng này đã tạo ra những hệ quả đáng kể, vừa tích cực vừa phức tạp. Về mặt kinh tế, sự hồi sinh của những con đường này đã thổi luồng sinh khí mới vào các ngôi làng nông thôn đang gặp khó khăn. Các thị trấn nhỏ trên khắp Tây Ban Nha, Pháp và Nhật Bản, vốn đang mất dần dân số trẻ, giờ đây được hỗ trợ bởi một dòng khách bộ hành toàn cầu ổn định. Nền kinh tế địa phương của họ hoàn toàn phụ thuộc vào những người hành hương cần chỗ ngủ, bữa ăn nóng và các nhu yếu phẩm cơ bản. Những cửa hàng từng đóng cửa im lìm đã được biến thành các nhà nghỉ và quán cà phê phát đạt.

Tuy nhiên, dòng người tìm kiếm không vì lý do tôn giáo này cũng đã tạo ra những xích mích xã hội rõ rệt. Các nhà lãnh đạo tôn giáo truyền thống và các tín đồ địa phương đôi khi gặp khó khăn với bầu không khí đang thay đổi tại không gian của tổ tiên họ. Những nơi từng dành cho việc cầu nguyện và sám hối trong thinh lặng giờ đây thường đông đúc khách du lịch, những người coi hành trình thiêng liêng chỉ như một thử thách thể thao hay một phông nền cho những bức ảnh trên mạng xã hội. Chính định nghĩa về một địa điểm linh thiêng đang được thương lượng lại ngay tại thực địa, tạo ra một sự căng thẳng tế nhị giữa việc bảo tồn di sản tôn giáo và chào đón một loại người hành hương hoàn toàn mới.

Việc quản lý sự căng thẳng này đòi hỏi một cách tiếp cận thấu đáo từ cả các tổ chức tôn giáo và chính quyền địa phương. Một số giáo phận và ban quản lý di sản lịch sử đã bắt đầu tạo ra các con đường tiếp cận song song. Họ đang phát triển các chương trình định hướng nhằm giáo dục những người đi bộ không theo đạo về lịch sử tôn giáo sâu sắc và các quy tắc ứng xử tại những không gian thiêng liêng mà họ đi qua. Thay vì từ chối những người không có tín ngưỡng, nhiều dòng tu điều hành các nhà nghỉ dọc đường đã chọn cách chào đón họ hoàn toàn. Họ tổ chức các buổi suy ngẫm tự nguyện vào buổi tối, tập trung vào các chủ đề phổ quát của con người như lòng biết ơn, sự bền bỉ và cộng đồng, tìm ra điểm chung giữa người sùng đạo và người hoài nghi.

Hơn nữa, những người quản lý cung đường phải đầu tư mạnh vào cơ sở hạ tầng bền vững để giữ cho các con đường này tồn tại lâu dài. Việc đặt ra giới hạn về số lượng người đi bộ hàng ngày, mở rộng hệ thống xử lý rác thải ở nông thôn và hướng các quỹ du lịch vào việc bảo trì đường mòn có thể bảo vệ các hệ sinh thái mong manh này. Các con đường phải được bảo vệ để không bị hủy hoại bởi hàng triệu du khách tâm linh, những người vô tình làm xói mòn chính cảnh quan mà họ đến để chiêm ngưỡng.

Sự trỗi dậy của các cuộc hành hương cổ đại chứng tỏ rằng việc thế tục hóa không xóa bỏ được khao khát của con người đối với những điều thiêng liêng. Nó chỉ đơn giản là thay đổi nơi mọi người tìm đến. Hàng ghế trong nhà thờ truyền thống có thể đang trống dần ở nhiều cộng đồng, nhưng con đường bụi bặm lại hoàn toàn đông đúc. Con người hiện đại vẫn khao khát một cuộc hành trình thử thách cơ thể và thanh lọc tâm trí. Họ vẫn muốn đi theo bước chân của tổ tiên và cảm thấy được kết nối với một điều gì đó lớn lao hơn nhiều so với cuộc sống thường nhật. Chừng nào thế giới hiện đại vẫn còn hỗn loạn và mất kết nối, các con đường cổ xưa sẽ tiếp tục vẫy gọi, mang đến một con đường tĩnh lặng, vững chắc hướng tới ý nghĩa.

Ấn phẩm

The World Dispatch

Nguồn: Editorial Desk

Danh mục: Religion